Đêm khuya, thành phố ồn ào náo nhiệt dần dần im bặt, chỉ còn lại tiếng gió ngoài cửa sổ và thỉnh thoảng có tiếng xe cộ qua lại.Tôi ngồi ở bàn làm việc, nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn ánh đèn đường mờ ảo, trong lòng cảm thấy một nỗi cô đơn khó tả.Có lần tôi tưởng mình có thể mạnh mẽ đối mặt với mọi chuyện nhưng trong đêm khuya, những cảm xúc bị đè nén đó ùa về khiến tôi không thể thở được.
Tôi nhớ đó là một đêm mùa đông lạnh giá, chúng tôi ngồi trong quán cà phê, những bông tuyết đang nhẹ nhàng rơi ngoài cửa sổ.Bạn cúi đầu khuấy cà phê, trong mắt hiện lên một tia do dự.Tôi biết có những điều bạn luôn muốn nói nhưng chưa bao giờ nói ra.Chúng tôi im lặng, như thể thời gian đang đứng yên tại thời điểm này.Cho đến khi bạn thở dài nhẹ nhàng và nói: Hãy... hãy làm điều này.
Lúc đó, trái tim tôi như bị xé nát, tôi đau đến mức không thể thở được.Anh muốn giữ em biết bao, nhưng lời nói của anh lại biến thành những tiếng thở dài thầm lặng.Mối quan hệ giữa chúng tôi vốn đã trở nên mong manh một cách vô thức, như thể nó có thể tan vỡ chỉ bằng một cú chạm.Những kỷ niệm đẹp đẽ ngày xưa giờ đã trở thành những vết thương trong lòng không thể lành lại.
Ngày em đi, bầu trời u ám đến mức tưởng chừng như đang bị đè xuống.Anh đứng ở ga, nhìn bóng em xa dần, nước mắt làm mờ tầm nhìn.Tôi muốn đuổi kịp nhưng chân tôi như bị đóng đinh, không thể cử động được.Mãi cho đến khi bóng dáng em biến mất trong đám đông, anh mới nhận ra rằng chúng ta đã thực sự kết thúc.
Kể từ đó, cuộc sống của tôi dường như mất đi màu sắc.Tôi lặp lại cuộc sống giống nhau mỗi ngày, nhưng tôi luôn cảm thấy như thiếu một cái gì đó.Trong đêm khuya, tôi thường nhớ lại từng chút quá khứ của chúng ta, nhưng những kỷ niệm ngọt ngào đó giờ đã trở thành nỗi đau sâu sắc nhất trong lòng tôi.Tôi cố làm mình tê liệt vì bận rộn, nhưng cứ mỗi lần trong đêm khuya, những cảm xúc bị đè nén đó lại tràn vào khiến tôi không thể thoát ra được.
Tôi biết thời gian sẽ làm loãng đi mọi thứ, nhưng có những nỗi đau sẽ không bao giờ lành lại.Mỗi khi màn đêm tĩnh lặng, anh sẽ luôn nghĩ về em và từng khoảnh khắc đã qua của chúng ta.Những lời từ biệt không thành lời ấy giờ đây đã trở thành nỗi tiếc nuối sâu sắc nhất trong lòng tôi.
Có lẽ đây là cái giá của sự tăng trưởng.Chúng ta luôn học cách trân trọng sự mất mát và học cách mạnh mẽ trước nỗi đau.Nhưng những lời từ biệt không nói ra đó vẫn còn đọng lại trong trái tim tôi mãi mãi, trở thành một nỗi đau không thể xóa nhòa.
Càng về đêm, tiếng gió ngoài cửa sổ dần dần lắng xuống.Tôi nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ và thầm cầu nguyện trong lòng: Cầu mong em sống tốt ở phương xa, và cầu mong một ngày nào đó chúng ta đều tìm được hạnh phúc cho riêng mình.