Buổi chiều đầu thu ấy, nắng xuyên qua kẽ lá trên con đường rợp bóng cây chúng tôi từng cùng nhau dạo bước.Làn gió nhẹ mang theo hương hoa quen thuộc, như thể em vẫn ở bên cạnh anh thì thầm về tương lai đôi ta.
Tuy nhiên, thời gian thật tàn nhẫn và cướp đi bạn và ước mơ của chúng ta.Mỗi khi đêm khuya, tôi luôn nghĩ đến những khoảng thời gian tươi đẹp đó, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi buồn.
Tôi nhớ lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là ở quán cà phê nhỏ đó.Bạn đang ngồi bên cửa sổ và ánh nắng chiếu vào mặt bạn. Vào lúc đó, tôi dường như nhìn thấy vẻ đẹp của cả thế giới.Chúng tôi trò chuyện rất lâu, từ văn học đến âm nhạc, từ cuộc sống đến ước mơ, dường như có vô số chủ đề để nói.
Sau này chúng tôi yêu nhau.Mỗi sáng, anh sẽ chuẩn bị cho em một tách cà phê nóng, sau đó chúng ta cùng nhau ngắm bình minh trên ban công.Anh nói rằng chúng ta sẽ cùng nhau đi qua mỗi mùa xuân, hạ, thu, đông cho đến khi tóc bạc.
Tuy nhiên, số phận luôn thích đùa giỡn.Một căn bệnh bất ngờ đã cướp đi em và tương lai của chúng ta.Anh không thể chấp nhận sự thật này và sống từng ngày trong ký ức, như thể em vẫn ở bên cạnh anh và không bao giờ rời xa.
Bây giờ, đã nhiều năm trôi qua, tôi vẫn không thể quên được em.Mỗi khi chúng ta đi qua những nơi chúng ta đã cùng nhau đi qua, trong lòng sẽ luôn dâng trào những nỗi buồn.Tôi biết rằng bạn không còn ở đây, nhưng hình bóng của bạn sẽ luôn ở lại trong trái tim tôi.
Những giọt nước mắt của thời gian in sâu vào trí nhớ của tôi.Kỷ niệm khó quên đó đã trở thành kho báu quý giá nhất trong cuộc đời tôi.Dù bạn đã ra đi nhưng tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước với ước mơ của bạn cho đến ngày chúng ta gặp lại nhau.