Anh câu giờ và nhếch lên nụ cười, nhưng anh không thể làm gì mà đôi mắt anh mờ đi.Là ánh sáng của em nhẹ nhàng rơi xuống góc năm tháng, dệt nên những giấc mơ sắp chìm…
Ánh hoàng hôn mờ nhạt, hoàng hôn mệt mỏi kéo dài.Bóng dáng phản chiếu, nhìn lại trìu mến.Dòng nước gợn sóng trong tâm trí, sự tĩnh lặng và êm dịu chảy trong tim.Cuộc đời sắp gặp nhau, núi sông lại gặp nhau.
Những ngọn núi phía xa phản chiếu ánh hoàng hôn sắp buông, mang đến cho đôi mắt mùa thu muộn. Hãy để những sợi dây đang chảy vang lên tâm trạng của bạn vào lúc này và lặng lẽ lắng nghe!
Nửa đời lo âu một mình đu đưa, gió thu cuốn đi bất ngờ, tâm trạng lâu ngày gặp lại làm thanh lọc sương mù hai bên tâm hồn.Màu xanh: thấm nhuần sự sống, màu vàng: cứu độ mọi chúng sinh!
Đứng trên đường phải vượt qua, đợi em rút ngắn quãng đường, tiếp cận những suy nghĩ cuối thu từng chút một.
Khắp nơi tràn ngập sự tương tư, niềm khao khát ban đầu đã tàn lụi.Đời này, tôi sợ mình sẽ lại chạy trốn. Tôi muốn ghép lại những mảnh ký ức vụn vỡ và tự nhủ rằng mình nhất định sẽ lật đổ Mạnh Phá Đường trước Tam Thánh Thạch.
Vào mùa thu hoạch, em đã cho anh niềm hạnh phúc mà anh mong muốn, đôi bàn tay run rẩy, tình yêu anh không thể nắm bắt và những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt anh!
Tôi luôn cảm nhận được hơi thở rộn ràng trong tiếng nhạc, ẩn mình trong khoảng lặng, lặng lẽ nhớ nhung.
Mặt trời lặn nuốt chửng hơi ấm ban đầu, những gợn sóng lấp lánh cắt ngang giấc ngủ. Tôi lang thang trong lời nói, để những điều bí ẩn lấp đầy giấc mơ của mình.
Cuối thu từ lâu đã in vào cuộc đời em, nhưng nếu em không đến, làm sao anh dám già…
Dấu vết của những tàn tích này là những chuyến đi bộ đa dạng vào cuối mùa thu.Thật là một thân thể không trọn vẹn, bỏng mắt, đau trong lòng!
Hãy để dòng sông cuốn trôi nỗi buồn đọng lại trong tim, hãy để nỗi nhớ được niêm phong.Tắm trong những tiếng thở dài cuối thu!
Con thuyền nhỏ neo đậu như chiếc phà bèo, nỗi buồn sâu lắng lan tỏa hai bên bờ sông.
Dù em nở ở tư thế nào thì em vẫn là bông hoa đẹp nhất trong lòng anh. Nhớ em, anh chợt quên mình!
Những cành cây lãng mạn như vậy tô điểm cho những ngày cuối thu đầy đặn. Không có đôi cánh bồ công anh, làm sao có thể bay tự do mà không cởi áo?
Ngắm nhìn những hàng cây đỏ mùa thu, tạo nên một con đường vòng ngắn cho thiên nga trắng.Giấc mơ đọng lại trong tim nằm ở hành lang mơ màng.
Mặt trời lặn lúc chạng vạng làm chói mắt tia tĩnh lặng cuối cùng ở phía chân trời.Lòng tôi do dự trên bờ, một mình khiêu vũ đến tận cùng thế giới!
Sự cám dỗ màu đỏ treo trên lông mày của tôi. Tôi muốn đưa tay ra và chọn nó. Đây không phải là sự ngọt ngào của riêng tôi.
Màu đỏ tươi đã bị sương giá phá hủy là khung cảnh khó có thể chạm tới được từ khóe mắt, tâm trạng đang cố gắng kiềm chế, tiếng thở dài như thở dài, nán lại thật lâu, rất lâu...
Cảnh tượng hoang tàn này diễn tả mọi thăng trầm của cuộc sống nhưng vẫn bộc lộ vẻ đẹp chấn động!
Trong thế giới tĩnh lặng, Thiền nói ý nghĩa hoa sen, còn tôi tu tập trong thời gian.
Khoảng cách sâu thẳm xuyên qua lồng ngực.Thành phố hoang vắng trong lòng tôi, giờ phút này ai đang cho nó hương hoa?
Cuối cùng đứng như một cái cây.Chờ đợi - nhuộm đỏ ký ức cuối cùng của chân trời...
Mặt trời lặn phản chiếu sương núi, nước thu kéo dài thật lâu.