Trong thế giới ồn ào này, có một thứ cảm xúc tuy thầm lặng nhưng in sâu trong trái tim tôi.Đó gọi là đa cảm, đó là tiếng thở dài thầm lặng của thời gian và sự dâng trào của ký ức.
Trong cuộc đời mỗi người đều có một quá khứ không thể nào quên được.Những tiếng cười ngày xưa, những giọt nước mắt ngày xưa giờ đã trở thành góc dịu dàng nhất trong trái tim tôi.Chúng ta cố gắng bắt lấy cái đuôi thời gian nhưng nhận ra rằng nó đã lặng lẽ trôi đi, chỉ còn lại những kỷ niệm.
Tôi nhớ mùa hè năm ấy, nắng chiếu qua kẽ lá, rọi xuống con đường lát đá xanh.Chúng tôi sánh bước bên nhau, tiếng cười tràn ngập không khí.Khi đó, chúng tôi cứ ngỡ những ngày như thế này sẽ kéo dài mãi mãi.Tuy nhiên, dòng thời gian cuốn trôi mọi thứ một cách tàn nhẫn, đưa chúng ta đi theo những hướng khác nhau.
Giờ đây, khi đặt chân trở lại con đường quen thuộc ấy, trong lòng tôi lại thấy buồn vô tận.Những đối tác cũ đó giờ đã đi theo con đường riêng của họ; những giấc mơ ngày xưa giờ đã trở nên mờ nhạt.Tôi cố gắng tìm kiếm hình bóng của quá khứ nhưng nhận ra rằng nó đã biến mất từ lâu trong dòng sông thời gian dài.
Cảm xúc là một cảm xúc không thể diễn tả được.Nó như một bài hát thầm lặng, hát thầm trong lòng tôi.Nó cho phép chúng ta thỉnh thoảng dừng lại trong cuộc sống bận rộn của mình để hồi tưởng về những điều đẹp đẽ đã qua đi.Nó nhắc nhở chúng ta rằng mỗi khoảnh khắc trong cuộc sống đều là duy nhất và đáng trân trọng.
Có lẽ đa cảm không phải là một cảm xúc tiêu cực.Nó khiến chúng ta trân trọng khoảng thời gian trước mắt hơn và biết cách biết ơn.Nó khiến chúng ta hiểu rằng dù quá khứ có ra sao thì vẫn còn hy vọng cho tương lai.Chỉ cần có tình yêu, ước mơ và lòng can đảm trong trái tim, chúng ta có thể tìm thấy sức mạnh trong nỗi buồn và bước tiếp.
Năm tháng lặng im, kỷ niệm cứ trôi.Chúng ta hãy học cách trân trọng, học cách biết ơn và học cách mạnh mẽ trong nỗi buồn.Bởi mỗi khoảnh khắc tình cảm đều là một phần không thể thiếu của cuộc sống.