Chúng ta luôn luôn chịu đựng sự chia ly nhưng không biết sự chia ly là xa hay xa.Những chiếc lá rơi tựa như những giọt nước mắt em vô tình để lại, rơi xuống đất vỡ tan. Mỗi chiếc lá rơi là nỗi đau của tôi, mỗi giọt nước mắt là sự tái sinh của tôi.
--Dòng chữ
Giống như bạn.Ba chữ thốt ra từ môi em, bay đến tai anh như những nốt nhạc đẹp nhất của thiên nhiên trên đời, nhưng lại đánh mạnh vào trái tim em… Em ngẩng đầu lên, trên môi nở nụ cười và trong mắt không hề có chút buồn bã, nhìn khuôn mặt vội vã và choáng ngợp của em, rồi mỉm cười nhẹ nhàng, như thể biết em sẽ không từ chối… Ừ, anh không thể từ chối. Lúc này, trong đầu tôi tất cả chìa khóa tiêu cực đều không còn trật tự... Người khác nói, người tỏ tình trước sẽ thua cuộc và sẽ bị người tỏ tình điều khiển đến hết cuộc đời, nhưng tôi tình nguyện bị mũi của anh dẫn dắt suốt quãng đời còn lại, cho đến khi tóc bạc, cho đến cuối thời gian, cứ bước đi, cứ bước đi, cứ bước đi...
Trong rừng công viên, sáng sớm đi học, em cười, la hét và chạy như một cô gái hoang dã.Anh ngồi trên cây nhìn em lặng lẽ, lặng lẽ, lặng lẽ... rồi không thể bình tĩnh mà điên cuồng theo em.Trên đường phố đông đúc, chúng tôi bước đi với những chiếc túi lớn nhỏ che kín người, nhảy nhót và nhảy múa. Những cái nhìn xa lạ của người qua đường đã trực tiếp bị niềm hạnh phúc trong lòng cuốn trôi.Lúc chạng vạng, dưới bầu trời nơi mặt trời lặn vuốt ve mây trắng, em hỏi anh có yêu em không, em giả vờ suy nghĩ, rồi em nắm lấy tai anh bảo anh nói yêu em thật to cho đến khi hoàng hôn buông xuống.Thực ra, tôi không chỉ muốn nói điều đó với hoàng hôn, tôi còn muốn nói điều đó với tất cả những người tôi biết và chưa biết trên thế giới.
Mỗi lần nắm tay em, trong lòng anh sẽ lại đưa ra quyết định rằng anh sẽ yêu em, luôn yêu em rất nhiều, yêu em rất nhiều.Mỗi lần anh hít một hơi, anh lại yêu em nhiều hơn.Mỗi lần chớp mắt, tôi lại nhớ em một lần.Cho đến khi tôi nhắm mắt lại và không thể thở được.Mỗi lần ôm em trong tay, anh sẽ nghĩ đến em nhiều lần, để bảo vệ em, bảo vệ em, chăm sóc em, mãi mãi, mãi mãi...
Cảm xúc không thể sánh được với sự bắn phá dữ dội của thế giới. Bạn vùng vẫy, bạn kháng cự, bạn rơi những giọt nước mắt ngây thơ đó, nhưng cuối cùng lại thua cuộc trước thế giới thờ ơ này. Điều duy nhất bạn có thể làm là bảo tôi đợi.Vì vậy, tôi chờ đợi, chờ gió thu vàng lá rơi, chờ trời xanh đất trắng, chờ thế giới xào xạc phủ đầy bụi bặm.Anh nóng lòng chờ đợi khoảnh khắc khuôn mặt em rơi vào vòng tay anh.
Đêm nay, anh lại chôn vùi tâm tư vì em, nỗi buồn sâu thẳm của anh rải rác giữa dòng chữ.Đêm nay tôi lại tiếc thương cho thời gian tàn khốc của bạn, những thăng trầm của cuộc đời và những đau khổ khó khăn mà tôi đã phải chịu đựng qua chữ viết và mực in.Tuy nhiên, bóng dáng mất tích biến mất và xuất hiện, và thời gian thở dài ngắn và dài ...
Cuối cùng, tôi bước ra khỏi dòng cảm xúc hối hả và khẽ nói trong lòng: Anh yêu em, một nửa của cô ấy còn đọng lại trong ký ức của anh!
(Tác giả gốc: Lục Xuân Ân)