Trong thế giới ồn ào này, mỗi chúng ta đều đang trôi theo dòng sông thời gian. Vô tình năm tháng đã để lại dấu vết sâu đậm trong chúng ta.Những nụ cười, những giọt nước mắt ngày xưa giờ đã trở thành những kỷ niệm êm đềm nhất trong lòng tôi.
Tôi nhớ mùa xuân năm ấy, chúng ta đã cùng nhau hứa hẹn dưới gốc cây hoa anh đào, nói rằng sẽ cùng nhau đi đến tận cùng thế giới.Thế nhưng, thời gian trôi đi, những lời thề đẹp đẽ đó đã bị gió thổi bay từ lâu, để lại tôi một mình lang thang trong gió.
Mỗi khi màn đêm tĩnh lặng, tôi luôn nghĩ về những ngày đã qua, nỗi buồn vô tận dâng trào trong lòng.Những ước mơ, hi vọng ngày xưa của tôi giờ đã xa tầm tay.Tất cả chúng ta đều lạc đường trong dòng chảy thời gian và không thể tìm được đường về nhà.
Có người nói thời gian là bác sĩ giỏi nhất, nó có thể chữa lành mọi nỗi đau.Tuy nhiên, tôi cảm thấy thời gian giống như một con dao sắc bén hơn, khắc vào trái tim chúng ta những vết sẹo không thể lành lại.Nỗi đau mất mát trong quá khứ giờ đã trở thành nỗi đau sâu sắc nhất trong lòng tôi.
Có lẽ, mỗi chúng ta đang trôi theo dòng sông thời gian, đi tìm đích đến cho riêng mình.Tuy nhiên, dù có cố gắng đến đâu, chúng ta cũng không thể thoát khỏi nanh vuốt của thời gian.Chúng ta chỉ có thể âm thầm chịu đựng sự tra tấn tâm hồn trong những năm tháng vô tận này.
Năm tháng im lặng, trong lòng có nước mắt.Những nụ cười, những giọt nước mắt ngày xưa giờ đã trở thành những kỷ niệm êm đềm nhất trong lòng tôi.Cầu mong chúng ta có thể tìm thấy sự bình yên và tĩnh lặng của riêng mình trong những năm dài này.