Chương 1
Liệu thế hệ hậu thập niên 90 hiện đang trôi nổi trong xã hội có quay trở lại sân bóng rổ tuổi trẻ nơi ánh nắng rực rỡ chiếu rọi trong giấc mơ nửa đêm của họ?Nghĩ đến đây, thời gian dường như đột nhiên quay trở lại mùa hè tươi tốt năm đó. Tại trận đấu bóng rổ của trường, một nhóm nam sinh mặc đồng phục cầm quả bóng rổ và lắc lư những giọt mồ hôi của tuổi trẻ. Bên ngoài sân là những tràng cổ vũ nhiệt tình không ngừng của các cô và các thầy cô trong mỗi lớp. Thỉnh thoảng bên tai chúng tôi vang lên những tiếng huýt sáo chói tai, như muốn nhắc nhở chúng tôi điều gì đó.Lúc này, cạnh sân bóng rổ có một cô gái cầm máy ảnh. Không giống như những cô gái khác hét lên phấn khích, không có tâm trạng ủng hộ quá mức.Anh chỉ cầm máy ảnh trên tay và chụp ảnh một cách tập trung.Cô đóng băng những khoảnh khắc tuyệt vời trước ống kính, như thể trận bóng rổ cuồng nhiệt này không liên quan gì đến cô.Cô chỉ nghĩ đến nhiệm vụ của giáo viên là yêu cầu tài liệu ảnh thông cáo báo chí. Đột nhiên, khi cô gái vẫn đang điều chỉnh máy ảnh, quả bóng rổ vẫn đang tranh giành trên sân bất ngờ lao thẳng về hướng cô một cách mất kiểm soát.Cô gái chứng kiến tất cả những điều này qua gương camera nhưng không kịp trốn thoát.Ngay khi anh sắp bị đánh, một bóng người mảnh khảnh duyên dáng đột nhiên xuất hiện, dùng tay chặn quả bóng rổ mất kiểm soát của cô gái.Khi cô gái mở đôi mắt sợ hãi ra, cô nhìn thấy chàng trai đang quay lại với nụ cười trong sáng trên môi, nhanh chóng lao vào cuộc cạnh tranh khốc liệt.Cô gái lúc đó thực ra không biết rằng hạt giống nhịp tim đầu tiên của họ giờ phút này đã chôn sâu trong lòng họ.Tất cả những điều này đã được che đậy trong tiếng reo hò của trò chơi. Sau đó, cô gái bình tĩnh lại, nhìn tấm lưng tự do thoải mái, trong lòng có một gợn sóng không ai để ý.Cô giơ máy ảnh lên để ghi lại khoảnh khắc.Họ đâu biết rằng vào thời điểm này, định mệnh đã đưa họ đến với nhau.Ngay sau khi trận đấu bóng rổ kết thúc, khi cô gái đang chuẩn bị thu dọn dụng cụ chụp ảnh và trở về lớp học thì một cậu bé nhút nhát vội vàng bước về phía cô gái.Với tốc độ cực nhanh, anh đưa cho cô gái một mảnh giấy nhỏ màu hồng và dịu dàng. Từ những nếp nhăn mỏng trên tờ giấy, có thể thấy được sự trăn trở, phấn khích của người viết lúc đó, tựa như gợn sóng trên mặt ao sau cơn mưa phùn.Lúc này, các học sinh còn có mặt trên sân chứng kiến mọi chuyện, phát ra thanh niên trêu chọc.Cậu bé đưa thư nghe xong đỏ mặt hoảng sợ bỏ chạy.Cô bé bị bỏ lại một mình và bối rối trên sân.Tuy nhiên, cô gái nhận được tờ giấy rõ ràng vẫn chưa có phản ứng gì. Ở lại một lúc, cô sải bước ra khỏi sân và lén trốn trong một hành lang nhỏ không có người qua lại.Sau đó tôi mở mảnh giấy nhỏ mà tôi đang nắm chặt trong tay ra và nhìn vào nó. Tôi nhìn thấy một vài chữ lớn được viết rõ ràng trên mảnh giấy. Bạn là một con lợn. Nếu em vẫn không thừa nhận mình có năng lực thì ngày mai hãy đến với anh ở luống hoa cạnh sân chơi nhé!...Cô gái ngay sau khi đọc nó đã choáng váng, trong lòng có nhiều cảm xúc lẫn lộn. Cầm tờ giấy nhàu nát, cô cảm thấy khó chịu, tức giận nhưng cũng có chút chua chát và thất vọng.Cảm giác như một đứa trẻ vừa được nhận một viên kẹo vô cùng yêu quý. Vừa định mở vỏ kẹo cho vào miệng thì viên kẹo bất ngờ rơi xuống đất. Rõ ràng là anh ấy đang rất đau lòng.Cảnh tượng xoay chuyển, dưới ánh trăng trong trẻo, một cậu bé đang nằm trên giường, vui vẻ tưởng tượng ra cảnh tượng ngày mai gặp mặt. Anh nên nghiêm túc hơn, hay nên thoải mái, sôi nổi hơn để làm quen với cô gái đã khiến trái tim anh rung động này?Nghĩ đến đây, cậu bé khẽ mỉm cười ở khóe miệng rồi lặng lẽ chìm vào giấc ngủ. Sáng sớm hôm sau, chuông reo, chàng trai chạy không ngừng nghỉ ra sân chơi, xách cặp đi chờ cô gái mình thích bên bồn hoa. Chờ một lúc lâu cũng không thấy cô gái đi ngang qua. Anh cúi đầu, sự phấn khích ban đầu chuyển thành thất vọng. Khi nhấc chân lên và chuẩn bị về nhà, anh phát hiện một bóng người quen thuộc và rõ ràng xuất hiện trên đường đi của sân chơi.Trong mắt anh dường như lại có ánh sáng, anh chạy thẳng đến đứng trước mặt cô gái.Anh đang định nói vội, nhưng vừa nhắc đến tờ giấy, cô gái đã tức giận đến mức đá anh! Lúc này, cậu bé bối rối và đứng đó bối rối.Cô gái quay người bỏ đi mà không ngoảnh lại. Lúc này tâm trạng cô gái đã nhẹ nhõm hơn.Nếu bạn khiêu khích tôi, con thỏ sẽ cắn khi nó tức giận. Hơn nữa, tôi không hề khiêu khích bạn. Tại sao bạn lại viết một ghi chú đặc biệt để mắng tôi?Cô gái tự nhủ. Tuy nhiên, chàng trai bị đá đứng đó bối rối nhưng vì lòng tự trọng của chàng trai mới lớn nên chàng trai quyết định cô gái phải xin lỗi mình.Lúc này, người bạn hôm qua giúp chàng trai chuyển thư cho cô gái đã bàng hoàng phát hiện mình gửi nhầm tờ giấy, đồng thời đưa cho cô gái tất cả những tờ giấy ghi chú mà anh ta viết để chơi khăm, dẫn đến hiểu lầm như vậy!Vậy chúng ta nên làm gì?Tôi không dám thú nhận với hai người họ.